Hãy kể cho tôi nghe về một lần bạn được vào thăm Lăng Bác

Hãy kể cho tôi nghe về một lần bạn được vào thăm Lăng Bác

Phân công

Năm học 2016 – 2017 đã kết thúc, một năm học mà tôi đã nỗ lực học tập để đạt được kết quả học tập tốt nhất. Bất ngờ, khi kết thúc năm học, Hiệu trưởng nhà trường thông báo: Tất cả học sinh đạt danh hiệu Học sinh Giỏi nhiệm vụ GDTX đều được nhà trường tổ chức vào Lăng viếng Bác.

Khi nhận được tin này, chúng tôi ai cũng mong chờ một ngày được về thủ đô, vào lăng viếng Bác, báo công cho Bác, rồi ngày ấy cũng đến.

Hôm đó, tôi thức dậy từ sáng sớm, không phải đợi mẹ gọi điện như mọi khi, tôi có một cảm giác rất lạ tự nhắc mình: nhanh lên! Tôi bước qua cánh cửa, bầu trời sáng sớm mùa hè như được đẩy lên, trong xanh. Một làn gió mát từ trên cao thổi qua, mang theo hương cau. Những chú chim đã ríu rít cất tiếng chào mào. Tôi đã mặc đồng phục học sinh của mình. Tôi nhảy ba chân sáo. Bố nhìn tôi âu yếm và nói đủ thứ chuyện với tôi. Lúc đó, tôi chỉ muốn nhanh chóng đến trường.

Mẹ tôi đi cùng tôi trong chuyến đi này vì hôm đó bố tôi bận. Tất cả bạn bè của tôi đều có cha hoặc mẹ đi cùng. Chúng tôi vẫn hạnh phúc như chúng tôi đã từng. Những người thầy, người cô hiện tại của tôi cũng đẹp một cách lạ thường. Cô giáo duyên dáng trong tà áo dài truyền thống. Các nhà sư đều chỉnh tề trong chiếc áo sơ mi trắng có thắt cà vạt. Đúng 6 giờ, đoàn xe của chúng ta lên đường thẳng tiến thủ đô thân yêu! Con đường rất xa lạ với chúng tôi. Chúng tôi nhìn ra cửa sổ để ngắm nhìn những con phố sang trọng, những tòa nhà cao tầng xa như tầm mắt. Hướng dẫn viên đã bắt kịp chúng tôi và hát những bài hát về Bác Hồ kính yêu, những bài hát đó chúng tôi vẫn hát trong trường, nhưng hôm nay tôi thấy hay hơn, sâu lắng và yêu đời hơn.

Xem thêm: Cảm nhận của em về hình ảnh tình đồng chí trong bài thơ “đồng chí” của Chính Hữu

Đường tuy xa, nhưng cũng gần. Chẳng mấy chốc chúng tôi đã đến lăng Bác, trước mắt tôi mở ra một không gian bao la nằm giữa lòng thủ đô. Tôi hồi hộp, tim đập nhanh hơn, tôi nôn nóng chờ đợi. Chúng tôi xếp hàng giữa biển người xếp hàng vào Lăng viếng Bác, con đường đi bộ vào Lăng Bác khá dài, thời tiết đẹp trở lại, nhưng dù phải chờ bao nhiêu thời gian nữa chúng tôi mới chịu. luôn trật tự, im lặng… Và em hiểu rằng, giờ phút này em và các bạn rất tự hào vì em là đại diện tiêu biểu thay mặt học sinh toàn trường đã về đây báo công, tri ân các Chú.

Giữa Quảng trường Ba Đình lịch sử, Lăng Bác uy nghi, gần gũi. Phía trước lăng có dòng chữ “CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH”. Trước lăng là hai cây đại thụ nở hoa vàng rực, những chậu hoa đủ màu sắc và hương thơm nhẹ của gió khiến không gian nơi đây thêm trong lành, thanh khiết. Tôi nhớ bài học của mình “… Hoa từ khắp mọi miền đất nước tụ hội về đây đâm chồi nảy lộc, tỏa hương thơm ngát. Ngay cạnh lăng, cây đa mười tám nghìn năm tuổi tượng trưng cho đội quân danh dự đứng trang nghiêm… ”. Tôi đếm nhẩm: 1,2,3,… Như người viết đã nói, mỗi cây ở đây đều có một câu chuyện riêng, nó tượng trưng cho từng vùng đất, từng miền quê, nó là kết tinh của mỗi tình yêu. lưỡi đất.

Xem thêm: Tả cánh đồng lúa chín của quê em vào một buổi sáng đẹp trời

Sau một chặng đường dài, đoàn đã đến được Lăng Bác, không khí trong lăng thật mát mẻ, tĩnh lặng và trang nghiêm. Dòng người chầm chậm di chuyển, ánh mắt hướng về nơi chú đang yên nghỉ. Người chú nằm đó bình yên trong giấc ngủ, gương mặt rạng rỡ. Tim tôi như thắt lại, bước chân như chậm lại để có thể nhìn thấy Bác lâu hơn… Dòng người vẫn bước từng bước chậm rãi, ngay ngắn… Có khi là những người đến từ các vùng miền, các quốc gia khác nhau, nhưng tất cả đều mang một nỗi niềm tương tư, đó là nói lên sự trân trọng, xúc động và bồi hồi khó tả …

Rời lăng, hướng dẫn viên đưa đoàn đi thăm phủ Chủ tịch, nhà sàn, ao cá Bác Hồ và bảo tàng, tận mắt nhìn thấy các dụng cụ sinh hoạt của Bác: dép cao su, gậy tre, mũ cối, quần áo vải đã bạc màu. . , cái giường của chú, cái bàn, cái ghế chú ngồi …; xem những thước phim tư liệu quý giá về cuộc đời của Bác… Mọi thứ vẫn vẹn nguyên và hiện hữu trước mắt chúng ta như Bác vẫn ở đó. Trong tôi chợt dâng lên một cảm giác khác lạ: ngưỡng mộ, nhớ nhung và tiếc nuối, nó giống như cảm giác khi tôi đứng trước mộ ông nội, khi được bố đưa đi thắp hương trên mộ ông. Mắt tôi chợt nhòe đi. Tôi cố ngăn dòng nước mắt tuôn rơi. Tôi nhớ câu chuyện mà bà tôi kể: Năm 1969, khi biết tin Bác đã ra đi mãi mãi, trong cơn mưa tầm tã, hàng triệu người đến tiễn đưa Bác, nước mắt con người hòa cùng nước mắt của đất trời. Vô hạn!

Xem thêm: Tôi biết một vườn rau, vườn hoa hay vườn cây ăn quả trông rất đẹp. Tả một số loại cây mà em yêu thích trong khu vườn này – Bài văn 4

Buổi chiều, đoàn xe chúng tôi tạm biệt Hà Nội, tạm biệt thủ đô, nơi có cô vẫn dõi theo từng bước đi của thầy và trò trường Tiểu học Khánh Tiến. Trở về Ninh Bình trong tâm trạng bùi ngùi, xúc động nhưng mỗi thành viên trong đoàn đều có một niềm vui chung, bởi có thể nói, chuyến viếng thăm Lăng Bác của chúng tôi là một trải nghiệm vô cùng ý nghĩa và quý giá. Tôi thầm hứa với lòng mình sẽ chăm chỉ học tập để năm sau được trở lại thủ đô và vào thăm Lăng Bác.

Nhớ đến Bác, tôi càng hiểu sâu sắc hơn lời dạy của Người xưa: “Núi non nước Việt có trở nên vẻ vang hay không, dân tộc Việt Nam có được vinh quang sánh vai với các cường quốc năm châu hay không, một phần rất lớn là nhờ có công dạy dỗ của Người. . ” Tôi hiểu, Tonton kỳ vọng rất nhiều từ thế hệ của chúng tôi!

Từ khóa của Google:

  • Kể cho tôi nghe về chuyến thăm Lăng Bác của bạn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *