Hãy kể cho tôi nghe về những điều bạn đã làm để khiến bố mẹ bạn hạnh phúc

Đề bài: Tả một việc làm tốt khiến bố mẹ rất vui lòng

Phân công

Bạn đã bao giờ thấy một ký ức nho nhỏ hiện lên từ mớ ký ức khiến bạn mỉm cười một mình và hạnh phúc vô cớ chưa? Bạn có biết ý tưởng muốn làm cho mọi người hạnh phúc đến từ đâu không? Tôi tự hỏi như thế mỗi khi nhớ về một buổi chiều tan học xa xăm mà nó cứ lởn vởn trong đầu.

Khi đó, tôi học lớp 4, một học sinh hiếu động và nghịch ngợm. Tan học, lớp chúng tôi xếp hàng đi bộ trên vỉa hè lát gạch đỏ ngoài cổng trường, đầu phố, đám bạn được bố mẹ đón về muộn tụ tập thành nhóm, chơi đủ trò ồn ào trong những không gian. đường phố thoáng mát, rộng rãi. Một ngày nọ, sau khi tan học lâu, cả hai chúng tôi đang chơi đàn thì một giọng nói “Trang”. Bạn tôi quay lại, chạy đến chỗ mẹ anh ấy đang đợi anh ấy và vẫy tay chào tôi. Chiếc xe khuất bóng phía xa, để lại một mình tôi giữa phố. Cảm giác sốt ruột khó chịu làm sao. Buồn quá, tôi đi tìm cho mình một thú vui trong thời gian chờ mẹ. Tôi chạy vào lề đường, tìm kiếm viên xà cừ bị nứt toác bởi cái nắng như thiêu như đốt dưới gốc cây. Trong khi tận hưởng những chiến tích vui nhộn, tôi thấy một cô bé…

Xem thêm: Hãy mô tả gia đình của bạn

Tôi vẫn còn nhớ rất rõ hình ảnh của cô bé này, khuôn mặt hơi lấm tấm nước mắt và bụi, cô ấy đang mặc đồng phục học sinh của tôi. Tôi biết cô ấy đang học lớp một từ chiếc cặp đi học có gắn thẻ. Một đứa con gái thông minh và nhanh nhẹn như tôi bỗng thấy khó chịu trước mặt. Tình huống này khác với giờ học đạo đức trên lớp vì ở đây không có đồn cảnh sát để tôi đưa đứa trẻ.

– Tại sao bạn khóc? – Cuối cùng tôi cũng hỏi, câu hỏi có đột ngột quá không?

Cô bé không trả lời, đôi bàn tay nhỏ xíu vụng về vẫn lướt qua đôi mắt đen ướt át trên khuôn mặt bầu bĩnh hơi nhem nhuốc.

“Ba mẹ đón con muộn à?” Đừng sợ, mẹ anh vẫn chưa đến đón.

Tôi chợt nhớ ra, và hơi ngượng ngùng trước từ “chị” vừa nói, tôi chưa bao giờ hoặc hiếm khi nói điều đó vì tôi vốn là con út trong gia đình.

Chúng tôi gần nhau, một tay anh nắm chặt tay tôi, tay kia vẫn lau nước mắt. Tôi thấy thương cho đứa con gái nhỏ đang khóc nức nở, nước mắt không ngừng chảy vì khóc quá nhiều hay vì tôi ở đó, tôi không biết nữa. Tôi không biết phải làm thế nào, vì vậy tôi phải ở lại đây. Tôi chưa bao giờ phải chăm sóc bất cứ ai. Mặt trời chói chang đã khuất sau khách sạn sừng sững bên kia đường, trời tối dần mà trước mắt chúng tôi vẫn nhộn nhịp xe cộ qua lại. Tôi muốn sang bên kia đường, nơi tôi vẫn đợi mẹ, nhưng bàn tay mẹ vẫn níu lấy tôi. Tôi hỏi anh ta nhà anh ta ở đâu, nhưng một nơi lạ được nhắc đến. Phần còn lại của chúng tôi hầu như im lặng. Tôi lo lắng chờ mẹ.

Xem thêm: Mô tả một công nhân đang làm việc

“Lan, một cuộc gọi đến từ ngã tư, sau đó một người phụ nữ mặc váy vàng tiến đến chiếc xe.

Cô bé chạy thẳng vào lòng mẹ và nói:

“Mẹ cô ấy cũng không đến vì cô ấy.

“Bạn có điện thoại ở nhà?” Mẹ nó hỏi tôi.

“Không cần đâu, thưa cô, mẹ cô chắc ở đằng kia rồi.

Mẹ tôi đang đứng bên lề đường với cô giáo của tôi, gần như gọi tôi nhưng bà đã dừng lại vì thấy người phụ nữ đi cùng tôi và đứa con gái nhỏ.

– Tôi … – Tôi ngập ngừng. “Tôi thấy cô ấy khóc, nên tôi đã đợi cùng cô ấy.

Mẹ nhẹ nhàng xoa đầu tôi. Cô giáo gọi tôi là “dũng sĩ”, và tôi ngừng lo lắng vì tôi cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ.

Đêm đó, tôi chợt nghĩ rằng lẽ ra tôi nên đưa cô ấy đến nơi mẹ tôi đón cô ấy. Nhưng mẹ tôi luôn cười tôi. Còn tôi, tôi vẫn không thể ngăn được cảm xúc này, một niềm vui sướng chưa từng thấy khi nghĩ đến cô, một niềm vui xen lẫn bối rối trước lời khen của mẹ và cô giáo.

Mãi sau này, tôi mới thắc mắc tại sao không có những lời trách móc khiến tôi chột dạ, bồn chồn khi nghĩ đến việc đứng dưới gốc cây xà cừ. Mẹ tôi nghĩ gì khi mẹ đến khen tôi? Hoặc có thể cô ấy nhìn thấy sự quan tâm đó trên khuôn mặt tôi và xoa dịu nó bằng bàn tay dịu dàng của mình. Chỉ sau đó vẫn còn lại tình cảm và lòng trắc ẩn nảy sinh từ một linh hồn nhỏ bé này cho một linh hồn nhỏ bé khác.

Xem thêm: Cảm nhận bài thơ Hai chữ quê hương của Trần Tuấn Khải

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *