Kể chuyện Hồ Ba Bể bằng lời của một lão ăn mày

Kể chuyện Hồ Ba Bể bằng lời của một lão ăn mày

Hướng dẫn

Đề bài: Kể lại chuyện Hồ Ba Bể qua lời kể của một bà lão ăn xin – văn mẫu lớp 4

Ta là thần Giao Long cai quản dưới Thủy phủ. Thấy người dân thị trấn Nam Mẫu, tỉnh Bắc Kạn thường thờ Phật, tỏ lòng nhân từ, Phật đã xin tôi xuống trần gian để thử lòng người.

Trong lễ hội cúng Phật, chúng ta thấy mọi người đều nói rằng mình sẽ làm những điều tốt để mong cầu phước lành. Nhưng thật không may, con người thật sự không có tâm, để rồi ngày đó khi tôi biến thành một bà lão với những vết thương và vết thương lòng xuất hiện trong đám đông ăn xin, ai nấy đều sợ hãi và sợ hãi, tôi đã bị truy lùng. Chỉ có bà góa và trẻ mồ côi ở giữa làng thấy tôi tội nghiệp, đưa tôi về nhà, cho tôi ăn và mời tôi ngủ. Đêm đó, tôi thử lòng người góa phụ một lần nữa. Tôi lại hình Giao Long và nằm trên võng. Họ thấy nơi bà cụ – tôi – nằm sáng đèn và thấy hình dạng thật của tôi nhưng không làm tôi bị thương. Vì vậy, ngày hôm sau trước khi đi, tôi đã nhắc nhở họ rằng khu vực này sắp bị ngập lụt (Tôi làm như vậy để trừng phạt những người chỉ biết nói, không biết giữ lời hứa, đạo đức giả) và cúng cho họ một túi tro. . . Tôi cũng dặn họ “nhớ rắc xung quanh nhà để tránh tai họa”. Rất may cho Làng Nam Mẫu, bà góa này có lòng tốt cứu dân làng nên hỏi tôi: “Làm cách nào để cứu dân làng khỏi chết đuối”. Tôi thấy vui quá nên đã giúp bà góa làm việc thiện bằng cách nhặt một hạt gạo, cắn lấy hai miếng trấu và nói: “Hai miếng trấu này giúp ta làm việc thiện”. Kết thúc rồi, đi thôi. Bà góa và mẹ cô ấy nhìn thấy một điều kỳ diệu, vì vậy họ nhanh chóng làm theo lời tôi nói với họ. Họ còn đi báo cho dân làng biết sắp có lũ để tránh nhưng dân làng ngu ngốc không tin. Thật là đáng trách.

Xem thêm: Phân tích đoạn ông Giu-li-ét-ta mặc lễ phục trong tác phẩm Mô-li-e

Sự tích Tam tòa – Văn mẫu cấp 4

Đêm đó, trong khi dân làng đang cúng, tôi để một cột nước từ dưới đất bắn lên với âm vang dữ dội. Ngay sau đó, nhà cửa, người và vật nuôi chìm trong biển nước. Người dân trong làng vô cùng sợ hãi. Khi dân làng không biết quay đầu ở đâu, người đàn bà góa và con gái đã cứu họ khỏi thuyền và đưa họ về nhà. Không phải chỉ rải tro xung quanh nhà như tôi đã nói, ngôi nhà của hai mẹ con mới không bị nước nhấn chìm. Nước càng dâng cao, mặt đất càng dâng cao. Còn chiếc thuyền chở người là hai miếng trấu mà tôi đã cho trước đây. Chính sau trận lụt này, ngôi làng bị chìm dần, tạo thành một hồ nước lớn. Dân làng gọi là hồ Ba Bể. Còn móng nhà của hai mẹ con nối nhau như cái gò giữa hồ, dân làng gọi là gò bà góa. Nó sẽ trường tồn mãi với thời gian để nhắc nhở mọi người cách sống tốt đời đẹp đạo, cách sống hướng thiện thực sự.

Theo Soanbaihay.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *