Phân tích 8 câu đầu bài thơ Việt Bắc – Tố Hữu, bài văn mẫu 3

Phân tích 8 câu đầu bài thơ Việt Bắc – Tố Hữu, bài văn mẫu 3

Hướng dẫn

Phân tích 8 câu đầu bài thơ Việt Bắc – Tố Hữu

“Tôi về rồi, bạn có nhớ tôi không

Mười lăm năm say đắm …

Chúng tôi nắm tay nhau, không biết phải nói gì …

Bài văn mẫu số 3

Tố Hữu (1920-2002) quê ở Thừa Thiên Huế, là ngọn cờ đầu của nền thơ ca cách mạng Việt Nam. Tố Hữu không chỉ thành công trong sự nghiệp cách mạng mà về thơ ca, ông đã trở thành đại thi hào của dân tộc. Thơ ông đậm đà bản sắc dân tộc, có sự kết hợp hài hòa giữa khuynh hướng sử thi và cảm hứng lãng mạn. Trong sự nghiệp sáng tác của mình, ông đã để lại nhiều tác phẩm có giá trị, trong đó có bài thơ “Việt Bắc”. Qua bài thơ, Tố Hữu đã thể hiện tâm trạng đầy thương nhớ của người Việt Bắc và những người cách mạng trong bữa tiệc chia tay đặc biệt qua đoạn thơ sau:

“Tôi về rồi, bạn có nhớ tôi không

Mười lăm năm là đam mê và nhiệt huyết.

Em có nhớ anh khi anh về không?

Nhìn cây có nhớ núi, nhìn sông có nhớ nguồn?

– Giọng ai đó chân thành bên cạnh rượu

Bực bội trong bụng, đi lại không yên.

áo chàm chia tay

Chúng tôi nắm tay nhau, không biết phải nói gì …

Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, trong ngày Hiệp định Giơnevơ được ký kết, Tố Hữu cùng các cán bộ cách mạng rời chiến khu Việt Bắc trở về Hà Nội. Nhân dịp này, Tố Hữu đã viết bài thơ “Việt Bắc” để ghi lại những cảm xúc thiêng liêng nhất. Việt Bắc – cái nôi của cách mạng, là căn cứ địa vững chắc của cuộc kháng chiến.

Xem thêm: Tham khảo Đề thi Ngữ pháp Hay và Khó
Xem ngay:  Thuyết minh về hoa hồng

Mở đầu bài thơ, tác giả nói về tâm tư của người ở lại, tức là của con người Việt Bắc, được thể hiện qua bài thơ:

“Tôi về rồi, bạn có nhớ tôi không

Mười lăm năm này là đam mê và nhiệt huyết.

Tác giả đã sử dụng một cách tài tình từ “mình” để khẳng định nỗi nhớ quê hương của người dân Việt Nam đối với cách mạng. Từ “nhớ” khẳng định nỗi nhớ không thể dứt. Khoảng thời gian tình cảm, gắn bó được tác giả thể hiện là “mười lăm năm”, một khoảng thời gian dài đủ để nhân dân Việt Bắc ở lại với các vị cách mạng, chia ngọt sẻ bùi. giờ đây, khi phải xa nhau, ta vẫn nhớ về nhau, ta vẫn nhớ những gì gần gũi và bình dị nhất.

“Khi tôi quay lại, nhớ không?

Nhìn cây nhớ núi, trông sông nhớ nguồn ”

Một lần nữa câu hỏi tu từ lại xuất hiện, như một lời nhắc nhở những trăn trở của những người ở lại. Liệu những người điều hành khi trở về đồng bằng có nhớ những ngày tháng trên mảnh đất quê hương này? Liệu những người cách mạng có nhớ về những kỉ niệm mà Việt Bắc và cách mạng đã gắn bó với nhau? Nỗi nhớ Việt Bắc, nghĩa tình Việt Bắc thật lớn lao, đẹp đẽ đối với những người cán bộ về xuôi.

Nỗi nhớ này được nhấn nhá bằng hình ảnh “sông”, “nguồn”. Nhìn những hàng cây xanh, người cách mạng nhớ về Việt Bắc, hay nhìn dòng sông thơ mộng với những con sóng vỗ nhẹ vào bờ, trong đó nổi sóng là nỗi nhớ thiên nhiên và con người Việt Bắc. Những hình ảnh thơ độc đáo mà rất đỗi giản dị luôn ẩn chứa trong lòng mỗi khung trời lá rơi.

Xem thêm: Nêu ý kiến ​​của anh / chị về câu nói: Thỏa hiệp là chiếc ô tốt nhưng cũng là mái nhà xấu
Xem ngay:  Top 10 Bài văn tả con gà trống hay nhất

Nỗi nhớ của người ở lại là nỗi nhớ khó có thể so sánh được, nỗi nhớ khôn nguôi được cảm nhận qua một tâm trạng đáng kể. Như vậy, nhà thơ muốn khẳng định và nhấn mạnh rằng những người ở lại luôn nhắc nhở những cán bộ cách mạng xa quê hương phải luôn nhớ về cội nguồn, nhớ về những năm tháng ân nghĩa, thủy chung.

Đáp lại tấm lòng của những người còn lại ở bốn câu thơ đầu là sự đối đáp của các quan ở bốn câu thơ tiếp theo:

“Giọng ai đó chân thành bên rượu

Chán nản trong bước đi không ngừng nghỉ

áo chàm chia tay

Chúng tôi đã nắm tay nhau, chúng tôi không biết phải nói gì “

Nhà thơ khéo léo liên tưởng đại từ nhân xưng “ai” với câu hỏi tu từ, cử chỉ nắm tay xen lẫn với dấu chấm lửng minh chứng cho tình cảm của người cán bộ quản lý đối với Việt Bắc. Chỉ những hình ảnh đơn sơ, mộc mạc nhưng ký ức lại tràn về trong lòng người đã khuất. Tiếng hát nghiêm nghị, tiếng đàn vang dội như muốn níu chân những người cán bộ sắp trở về Hà Nội tiếp tục làm nhiệm vụ tại thủ đô. Hình ảnh “áo chàm” là hình ảnh gần gũi của con người Việt Bắc. Ở thời điểm chia ly đầy xúc động với đồng bào Việt Bắc, người cán bộ cách mạng đã thể hiện tấm lòng thiêng liêng, thành kính nhưng cũng thật tự nhiên, sâu nặng. Có lẽ vì vậy mà giây phút chia tay cuối cùng “Nắm tay nhau đi rồi nói gì hôm nay”. Cái bắt tay thật chặt cũng đủ để người nhập môn hiểu được nhiều từ, có lẽ có những ngôn ngữ không lời quý giá như cuộc chia ly này.

Xem thêm: Bình luận xã hội Đường đi khó không phải sông cách núi mà vì lòng người ngại núi, ngại sông.
Xem ngay:  Làm thế nào để viết một bài luận tranh luận về bản thân

Đoạn thơ trên không chỉ góp phần làm nên thành công của bài thơ “Việt Bắc” mà còn thể hiện những nét đặc sắc về nghệ thuật của tác phẩm. với thể thơ lục bát đậm đà tính dân tộc, mang đậm khuynh hướng sử thi và cảm hứng lãng mạn tiêu biểu cho phong cách thơ Tố Hữu.

Đoạn thơ trên tuy chỉ vỏn vẹn có tám dòng nhưng đã thể hiện sâu sắc nỗi nhớ da diết của người ra đi và người ở lại, cho thấy vẻ đẹp của Việt Bắc không chỉ là chất thơ, trữ tình mà còn là một con người đầy ân tình, thủy chung. đến cách mạng và cuộc kháng chiến. Những kỉ niệm hiện lên thật thiêng liêng và đầy xúc động. Chính vì vậy mà tám câu thơ đầu nói riêng và bài thơ “Việt Bắc” nói chung đã trường tồn theo năm tháng trong lòng dân tộc Việt Nam.

Xem thêm: Tuyển Tập Bài Văn Mẫu Việt Bắc: Việt Bắc

Theo Vanmau.top

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *