So sánh bài thơ Tây Tiến và bài Từ như của Quang Dũng và Tố Hữu

So sánh bài thơ Tây Tiến và bài Từ như của Quang Dũng và Tố Hữu

Phân công

Văn học không dung thứ cho sự thô sơ mà ngược lại, tôn trọng tính nguyên bản. Sáng tạo làm nên con đường của một nhà văn và cũng tạo cho anh một vị trí nhất định trong dòng văn học rộng lớn. Quang Dũng, nhất là với tác phẩm “Tây Tiến” là một sự khác biệt như thế. Điểm khác biệt này là ở ngòi bút khám phá vẻ đẹp của người lính, đặc biệt là qua đoạn thơ:

  • “Đoàn quân Tây Tiến tóc không mọc
  • Quân xanh dũng mãnh và ác liệt
  • Đôi mắt nhìn chằm chằm gửi ước mơ qua biên giới
  • Mơ về Hà Nội về đêm, vẻ đẹp thơm ngát.
  • Rải rác biên giới mồ xa
  • Ra chiến trường không tiếc đời xanh.
  • Những chiếc váy đưa anh ta trở lại mặt đất
  • Sông Mã gầm lên khúc độc tấu.

Hình ảnh người lính khiến ta liên tưởng đến bóng dáng của những người chiến sĩ cộng sản trong bài thơ “Từ ấy” của Tố Hữu.

Tây Tiến là đơn vị quân đội được thành lập từ năm 1947. Họ có đặc thù là hầu hết các thành viên trong đoàn quân Tây Tiến đều là thanh niên Hà Nội, trong đó có nhiều học sinh, sinh viên. Quang Dũng là đại đội trưởng, gắn bó với bộ đội từ những ngày đầu. Tác phẩm “Tây Tiến” được viết năm 1948 tại làng Phù Lưu Chanh, sau khi nhà thơ chuyển công tác đi đơn vị và rời quân ngũ. Đoạn thơ trích trên là đoạn thứ ba của cuốn sách, thể hiện trực tiếp hình ảnh người lính Tây Tiến qua nỗi nhớ về một người đã khuất.

Chiến đấu ở chiến trường gian khổ, binh nhì Tây Tiến trông cũng tiều tụy nhưng không mất đi tư thế oai phong lẫm liệt:

  • “Đoàn quân Tây Tiến tóc không mọc
  • Quân xanh dũng mãnh và ác liệt ”

“Không mọc lông”, “xanh xao” – da xanh xao là do sốt rét rừng. Họ chiến đấu nơi rừng thiêng nước độc, khó khăn là điều khó tránh khỏi. Xong, cảm xúc thơ không đè nặng về cái “bi” mà nghiêng về “zhuang”. “Không mọc tóc”, một câu theo nghĩa chủ động. Những người lính tích cực yêu không mọc tóc, không phải vì bệnh tật. Mảnh “xanh” cũng có thể là một tấm ngụy trang. Quân “xanh” nhưng “tuyệt”. Người lính xuất hiện trong tư thế oai phong, lẫm liệt như một con hùm beo đang nắm giữ sức mạnh bất bại.

Xem thêm: So sánh “Tây Tiến” và “Việt Bắc”: Vẻ đẹp của những đoàn quân ra trận

Ra trận, mang theo niềm tin và hy vọng, để rồi trong họ ánh lên vẻ đẹp của những ước mơ:

  • “Ba đôi mắt gửi ước mơ qua biên giới
  • Mơ về Hà Nội về đêm, kiều thơm ”

Từ “đôi mắt thủy tinh” gợi ra dáng vẻ, tư thế oai phong lẫm liệt. “Gửi ước mơ qua biên giới bằng mắt” nghĩa là họ mang trong mình ước mơ lập công, mơ chiến thắng. Những người lính dường như có nét của những anh hùng thời xưa mài dao dưới ánh trăng, mong một ngày thắng trận. Ngoài ước mơ lập công, họ còn có ước mơ mỹ nữ: “Đêm mơ Hà Nội hoa khôi kiều nữ”. “Dáng thơm” là dáng người con gái, mơ thấy bóng dáng này là anh bộ đội mơ về những cô gái thủ đô, nhớ về nơi ở với gương mặt thân quen. Một số người cho rằng đó là một hình ảnh không phù hợp với thời đại, với không khí chiến đấu và yêu cầu của trận chiến. Nhưng tôi không nghĩ vậy. Những người lính Tây Tiến, họ là những chàng trai quê Hà Nội, họ còn trẻ nên tâm hồn còn trẻ, ước mơ về cái đẹp là điều dễ hiểu. Vì vậy, những chi tiết thơ ở đây không mang cảm xúc lãng mạn thoát ly hiện thực mà làm tăng tính chân thực cho bài thơ, cho người đọc cái nhìn đầy đủ hơn, chính xác hơn về người lính Tây Tiến.

Xem thêm: Soạn bài Cảm nhận một đoạn thơ, bài văn mẫu lớp 9 hay nhất.

Chiến tranh là đau thương, chết chóc dường như không thể tránh khỏi. Cảm hứng lãng mạn luôn hiện thực, Quang Dũng không giấu giếm khi viết về những mất mát này:

  • “Nằm rải rác trên biên giới của những nấm mồ xa xôi
  • Ra chiến trường không tiếc đời xanh.
  • Áo choàng tắm thay chiếu, em về trần gian
  • Sông Mã gầm lên khúc độc tấu.

Cái chết xuất hiện không thể tránh khỏi. Các từ Hán Việt đã được nhà thơ sử dụng một cách triệt để để làm nổi bật không khí của câu thơ. Xác những người lính “vương vãi”, nhanh chóng được chôn cất ven đường, trở thành những nấm mồ thiêng. Vì vậy, câu thơ tuy bi tráng nhưng không bi lụy, bi lụy, vẫn mang khí thế của một khúc ca anh hùng. Lời khẳng định lí tưởng: “Ra chiến trường không tiếc đời xanh”. Họ ra đi không tiếc nuối tuổi thanh xuân vì quãng thời gian tươi đẹp này của tuổi trẻ đã được cống hiến cho một sự nghiệp và một lý tưởng cao cả: vì hai chữ “quê hương đất nước”. Họ đã trở thành những trang sử hào hùng vang dội lời thề non sông Tổ quốc, và chủ nghĩa anh hùng này như cảm hóa được ngoại vật xung quanh: “Áo bào gửi lại dương gian”. “Áo dài”, thực ra chỉ là tấm áo nâu tạm che thân cho bớt lạnh dưới lòng đất. Từ Hán Việt được nhà thơ sử dụng ở đây để làm cho cái chết trở nên thiêng liêng, trang trọng. Hiện thực phũ phàng được mở ra nhưng không hẳn là bi kịch mà là bi kịch, mang đậm nét của những chiến binh thời xưa. Sự thần thánh của cái chết như nhiễm vào thiên nhiên và nhập vào sông Mã: “Sông Mã gầm lên tiếng hành đọc”. Đó là một tiếng gầm thảm thiết khi người lính rời đi.

Trong “Lời này”, người chiến sĩ cộng sản hiện lên với một niềm đam mê lí tưởng mãnh liệt. Đảng là lý tưởng của họ, là ánh sáng soi đường cho họ, để họ biết công lý, chân lý và lẽ phải. Người lính này, từ khi giác ngộ mình dưới ánh sáng của Đảng, anh đã nhận thức được rằng cuộc đời và thơ ca có mối liên hệ với nhau. Anh thề sẽ đem “cái tôi” của mình gắn bó, đoàn kết với mọi người, để mọi người trở thành anh em ruột thịt, gia đình ruột thịt. Anh ta nhận thức được rằng anh ta không phải là một cá nhân biệt lập mà là một phần của cộng đồng những người chăm chỉ, bị áp bức nhưng mạnh mẽ chiến đấu vì một mục tiêu cao cả. Người lính Tây Tiến và người chiến sĩ cộng sản trong “Lời này” đều hiện lên với vẻ đẹp của lí tưởng cách mạng sáng ngời qua bút pháp lãng mạn. Tuy nhiên, mỗi nhà thơ đều khác nhau và những hình ảnh họ khắc họa có một nét chung nhưng riêng. Người chiến sĩ cộng sản của “Lời này” vì yêu lý tưởng, đã hát vang bài ca của một tâm hồn cách mạng mới giác ngộ và gắn bó với quần chúng nhân dân. Riêng Tây Tiến có sức mạnh của khúc tráng ca, có tài lãng mạn nhưng cũng có bi kịch. Sự khác biệt đến từ phong cách nghệ thuật đặc trưng của từng nhà thơ. Đối với Tố Hữu, đó là chất trữ tình chính trị. Đối với Quang Dũng, ông là một nhà thơ trữ tình xúc động, hào sảng và tài hoa.

Xem thêm: Kể về một kỉ niệm tuổi thơ đẹp đẽ mà em nhớ nhất – Văn mẫu chọn lọc lớp 6

Khổ thơ thứ ba cho ta cái nhìn đầu tiên về những người lính nơi chiến trường. Có đau buồn và mất mát, nhưng điều đó không quan trọng bởi họ sống và chiến đấu cho lý tưởng của mình, họ được nâng đỡ bởi tâm hồn lãng mạn và quyết tâm. Người chiến sĩ này, người chiến sĩ cộng sản trong “Lời ấy” có lẽ không ai “nhớ mặt đặt tên” nhưng anh đã thực sự làm nên đất nước Việt Nam muôn đời.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *