Suy ngẫm về những người lính lái xe Bài thơ về tiểu đội xe không kính

Suy ngẫm về những người lính lái xe Bài thơ về tiểu đội xe không kính

Phân công

Xuất phát từ thực tế đầy gian khổ, thiếu thốn, nhà thơ đã làm sáng lên vẻ đẹp của những người lính lái xe không kính. Khi miêu tả hình ảnh của những người anh em, tác giả đã thể hiện tư thế thoải mái và bình tĩnh khi lái những chiếc xe tải này, bằng những câu thơ trực tiếp:

“Yên lặng buồng lái chúng ta ngồi

Nhìn đất, nhìn trời, nhìn thẳng “

Tác giả đã sử dụng nghệ thuật đảo ngữ đặt từ “cưỡi ngựa” ở đầu câu kết hợp với phép ám chỉ “thấy” và những hình ảnh liệt kê đã thể hiện tư thế ung dung, tự tại của người lính bên tay lái. Ngồi trong buồng lái, mắt họ luôn nhìn thẳng về phía trước, bao quát mọi hướng không gian để tránh máy bay, tránh hố bom của đoàn xe đang tiến của ta. Như vậy, dù thiếu thốn những điều kiện vật chất cần thiết nhưng người lính dường như vẫn toát lên vẻ đẹp dũng cảm, kiêu hãnh.

Sau đó, khổ thơ thứ hai ghi lại cảm xúc chân thực của người lính về cuộc sống và cũng thể hiện vẻ đẹp của nó:

“Để thấy gió lùa vào dụi đôi mắt cay đắng.

Nhìn thấy con đường đi thẳng đến trái tim “

Việc tác giả sử dụng bút pháp ngụ ngôn “tiễn đưa” kết hợp với những hình ảnh liệt kê đã phần nào làm cho nhịp thơ nhanh hơn, sôi động hơn ở hình ảnh anh em phóng khoáng chan hòa với thiên nhiên. Cũng vì xe không có kính bảo vệ nên gió rừng “hồn nhiên dụi mắt cay cay”, đây là cách nói về con đường ngứa mắt vì gió thổi bụi, là hình ảnh gợi trung thực của cảm giác về những khó khăn của những người lính. Nhưng nghệ thuật ẩn dụ chuyển đổi tình cảm trong câu thơ đã khiến cách cảm nhận những khó khăn ấy thật nhẹ nhàng, không nặng nề, u tối. Ngoài ra, chiếc xe không có kính nhưng phóng nhanh với người lính lái xe, con đường phía trước như đi thẳng vào tim, đây là hình ảnh thật, cũng có thể là biểu tượng của con đường cách mạng, cuộc hành trình của trái tim. . Xe không có cửa sổ mang cảnh quan đến gần hơn với thiên nhiên, xóa nhòa mọi khoảng cách. Như vậy, với nghệ thuật nhân hoá và cách đảo chữ “bỗng” ở phía trước đã lột tả được vẻ đẹp của con đường thơ mộng, đẹp đẽ. Đây là cách ra trận, không còn là sự dữ dội của “bom giật, bom rung” mà là nhịp đập rộn ràng của trái tim người lính trẻ khi anh mở lòng mình với thiên nhiên, với trời và đất. Phải là tâm hồn trẻ thơ và lãng mạn biết bao người lính mới có được những cảm giác thú vị như vậy. Có như vậy mới thấy được tâm hồn lãng mạn, bay bổng của người lính lái xe với vẻ đẹp mộc mạc!

Xem thêm: Đề thi vào lớp 10 chuyên văn Nam Định.

Không chỉ trẻ trung, lãng mạn, người lính còn tỏa sáng vẻ đẹp của một tinh thần lạc quan, yêu đời bất chấp mọi khó khăn, gian truân bởi khổ nạn, tứ thân đau khổ với một lát cắt hiện thực đầy gian nan thử thách mà anh ta phải chịu đựng. Có thể tưởng tượng khi trời trong xanh, hanh khô, đường Trường Sơn lại là biển bụi, khiến mái tóc xanh của những người lính trẻ bị nhuộm trắng như mái tóc mờ của người già. , tâm hồn họ không già. Với tâm hồn trẻ thơ, vượt qua những khó khăn này với dáng vẻ phì phèo điếu thuốc và cười “ha ha”. Khổ cuối của bài thơ có giọng văn điềm đạm gần với văn xuôi, cách sử dụng từ láy và điệp ngữ “không kính”, “ừ”, “không cần” đã làm nổi bật niềm lạc quan, bâng khuâng với mọi khó khăn, gian khổ để hoàn thành. nhiệm vụ của người lính lái xe.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *