Tả một buổi trưa hè ở làng quê Việt Nam

Tả một buổi trưa hè ở làng quê Việt Nam

Phân công

Mặt trời bắt đầu lên, những tia nắng vàng rực như đổ khuôn mặt nhẹ nhàng nhảy múa trên từng hàng cây chen giữa kẽ lá, buổi trưa bắt đầu rơi trên những mái nhà, hàng cây của làng quê Việt Nam chất phác, bình dị.

Buổi trưa, mặt trời ấm hơn buổi sáng, mặt trời vươn vai, thả những tia sáng xuống trái đất. Mây trắng, bồng bềnh như bọt biển mềm. Ngoài đồng, những cây lúa chín vàng, thơm mùi nắng mới, lung linh óng ánh dưới nắng hè gay gắt. Cánh cò trắng vỗ về, chạy về cuối chân trời. Tiếng ve bắt đầu ríu rít trên từng hàng cây, kẽ lá, tạo nên một bản giao hưởng đặc trưng của mùa hè như mở rộng toàn bộ cơ thể. Cây đa đầu làng vẫn đứng sừng sững, dù giữa trưa nắng như thiêu đốt vẫn trơ trọi một góc, một mình giữa bầu trời râm mát để xoa dịu lòng người. Không gian yên ắng lạ thường ngoại trừ tiếng ve kêu râm ran. Con đường làng trải đầy lúa, đầy rơm, màu vàng của nắng hòa với màu vàng của rơm rạ, màu vàng của con đường đất ngày ngày đưa ta về nhà. Dòng sông quê lững lờ trôi ngay giữa trưa hè oi bức, nắng vàng len lỏi trên mặt nước như một tấm gương khổng lồ phản chiếu soi bóng vạn vật. Hai bên bờ sông, cây cối rũ rượi như những thiếu nữ ngẩn ngơ, chải đầu mà lòng như tơ.

Xem thêm: Sửa đổi 3 Tiếng Việt kỳ 5 năm thứ 3

Tôi yêu cảnh làng quê buổi trưa vô cùng, vừa đẹp một cách dịu dàng, vừa đẹp một cách bình dị, chất phác, vẻ đẹp ấy mãi mãi in sâu vào lòng người.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *